Trường THCS Nha Trang - Thái Nguyên
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.



 
Trang ChínhTìm kiếmLatest imagesĐăng kýĐăng NhậpChatbox
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[♥] THIÊN LONG CHUYỂN SINH.COM test game 8h00 tối thứ 6 ngày 19/9/14-Chuyển sinh - ổn định, hỗ trợ tối đa Wed Sep 17, 2014 1:38 am
[♥] KIẾM THẾ LONG THẦN open hồi 10h00 Sáng thứ 7 ngày20/9/2014 – game được tài trợ Mon Sep 15, 2014 11:45 pm
[♥] CỬU LONG HOÀNG GIA open game hồi 10 giờ sang chủ nhật ngày 7/9/2014 Fri Sep 05, 2014 9:07 pm
[♥] ▃▅★ KIẾM THẾ VNG KHAI MỞ Sever Thủy Kiếm: Open: 14h00 ngày 12/9/14 test game:10/9/14 ★▆▄ Thu Sep 04, 2014 5:21 am
[♥] (THIÊN LONG) LONG THIÊN test game: 10h sáng thứ 7- 6/9/14 – Game cầy cuốc tự săn đồ - Server 3.5 Plus - New item Thu Sep 04, 2014 12:16 am
[♥] CỬU LONG HOÀNG GIA test game bản new 9d hồi 2 giờ chiều thứ tư -3/9/2014 Sun Aug 31, 2014 1:07 am
[♥] KIẾM THẾ BÁ ĐẠO open hồi 10h00 sáng chủ nhật ngày 31/8/2014 – game miễn phí Wed Aug 27, 2014 9:56 pm
[♥] THIÊN LONG HÀ NỘI. NET reset data cụm máy chủ 1-open lại hồi 10h sáng thứ 7 ngày 30/8- bản 3 lỗ -New pet boss Tue Aug 26, 2014 12:36 am
[♥] THIÊN LONG HÀ NỘI. NET reset data cụm máy chủ 1-open lại hồi 10h sáng thứ 7 ngày 30/8- bản 3 lỗ -New pet boss Tue Aug 26, 2014 12:28 am
[♥] HIỆP KHÁCH HOÀNG GIA Open game 2 giờ chiều thứ 7 ngày 23/8/2014 – Miễn phí 100% Thu Aug 21, 2014 9:46 pm
[♥] HIỆP KHÁCH HOÀNG GIA Open game 2 giờ chiều thứ 7 ngày 23/8/2014 – Miễn phí 100% Thu Aug 21, 2014 9:34 pm
[♥] KIẾM THẾ ĐỘC TÔN - OPEN 10h sáng thứ 7, ngày 23/08/2014 - Trải nghiệm mới Wed Aug 20, 2014 5:09 am
[♥] KIẾM THẾ ĐỘC TÔN - OPEN 10h sáng thứ 7, ngày 23/08/2014 - Trải nghiệm mới Wed Aug 20, 2014 5:03 am
[♥] THIÊN ĐỘC TÔN (GAME CẦY CUỐC) OPEN hồi 7h30 tối thứ 3 ngày 19/8 - Thời trang mới –thú mới - Miễn phí Mon Aug 18, 2014 9:30 pm
[♥] THIÊN ĐỘC TÔN (GAME CẦY CUỐC) OPEN hồi 7h30 tối thứ 3 ngày 19/8 - Thời trang mới –thú mới - Miễn phí Mon Aug 18, 2014 9:24 pm
Similar topics

 

 cho em 1 điếu thuốc(29)

Go down 
Tác giảThông điệp
lelan_a7
Thành viên tiểu tư sản
Thành viên tiểu tư sản
lelan_a7


Tổng số bài gửi : 652
Age : 27
Đến từ : A7 đẠi zA..[.xÓm kOk chỒng.]
Điểm thưởng : 1539
Điểm danh dự : 11
Registration date : 29/03/2009

cho em 1 điếu thuốc(29) Empty
Bài gửiTiêu đề: cho em 1 điếu thuốc(29)   cho em 1 điếu thuốc(29) Icon_minitimeWed Jun 17, 2009 4:23 am

Trương Bác sắp kết hôn, tôi nhận được tấm thiệp đỏ chót trước đợt Quốc khánh. Diệp Tử vốn không muốn đi, nhưng tôi nằng nặc thuyết phục rằng nếu em muốn mọi người công nhận mối quan hệ của chúng mình, ta phải bắt đầu từ thằng Trương Bác.

“ Anh nghĩ kĩ chưa? Nhỡ có người biết em thì sao?”

“Thì đã sao, anh không sợ, sớm muộn gì em cũng là người của anh.” Tôi nói kiên quyết.

Diệp Tử dí tay lên trán tôi, rồi khẽ khàng rúc vào lòng tôi.

Tôi dặn Diệp Tử rút 2000 tệ trong ngân hàng, nhà không có giấy đỏ, lí ra phải bọc vào đàng hoàng.

Tôi mặc bộ com-lê sẫm mầu hơi có vằn hoa mà mình ưng thích nhất, Diệp Tử vận một bộ đồ xanh nhạt, người đẹp luôn là người đẹp, mặc cái gì lên người nhìn cũng thấy bổ mắt.

Chúng tôi đến quá sớm, chưa tới 11 giờ, đừng nói cô dâu chú rể, phòng tiệc còn chưa có ai, tôi đưa Diệp Tử đến tầng dưới có chỗ nghỉ, đành ngồi ở đó đợi

Diệp Tử gối lên chân tôi, em có thói quen dậy muộn, hôm nay phải đến sớm làm khó cho em.

Chúng tôi rúc rích tán gẫu, Diệp Tử hỏi: “ Này, chồng ơi, sao túi áo anh có cái gì như bị dính giấy ? Về nhà đưa em gỡ hết ra.” Dứt lời thò tay ngay vào túi, dòm vào bên trong

“Cái gì đây?” Em lầu bầu một câu, rút tay ra, giữa hai ngón tay là 2 tờ giấy nhỏ.

Tôi mở mắt ra xem, thấy quen quen, có vẻ giống vé xem phim.

VÉ XEM PHIM?

VÉ XEM PHIM! Cha mẹ ơi! Hai tờ vé xem phim hôm ấy!!!

Không đợi tôi giật lại, Diệp Tử đã mở tờ giấy ra, tôi để hai vé xem phim trong túi gần nửa năm nay, nhưng bộ com-lê này tôi rất ít khi mang ra mặc, lại qua một mùa hạ, vì thế lần trước mặc xong treo lên và cất đi.

Ông trời ơi, giá mà giờ đây ông hiện ra nhân từ ban cho con một lời, con sẽ quì xuống tạ ơn ông không ngớt.

“Cái gì đây…….hả? Vé xem phim? Sao có thể…….? Anh đi xem phim với người khác lúc nào?” Cô gái Diệp Tử rất tinh nhạy kia đang chằm chằm nhìn tôi, không hề chớp mắt.

Tôi giả vờ như không, cười cười đáp: “ Đâu có mà, lúc nào đâu? Anh không biết mà.”

”Mùng 8 tháng 4……Rạp phim Đông Phương……Trên vé in đây này.” Nét mặt Diệp Tử đã hoàn toàn thay đổi, “ Anh giải thích đi, với ai?”

“ À…….với ai……anh quên thật sự rồi. Hình như với…..” Tôi sắp sửa không kiếm được lời nói tiếp, thật đấy, chẳng nhẽ lại khai ra đã đi xem với cái cô mà đến tay cô ta mình còn chưa đụng vào?

Diệp Tử nhất định sẽ không tin. Vả lại trong quan niệm của chúng tôi thời nay, một nam một nữ đi xem phim chỉ có thể là quan hệ yêu đương.

Cũng có trường hợp ngoại lệ, nhưng việc như thế này đến tôi còn không tin,huống hồ Diệp Tử.

“ Anh nói dối tôi, còn nói dối tôi, Lý Hải Đào!” Mặt Diệp Tử đỏ rần lên, “ Tôi ghét nhất là bị người khác lưà gạt!”

Em tức giận bỏ dậy khỏi ghế sa-lông, đến chân cầu thang bỗng dừng bước, rút từ trong ví 2000 tệ, vất thẳng vào mặt tôi.

20 tờ tiền còn mới nguyên rơi lả tả từ trên không trung xuống, vương vãi đầy sàn, có một tờ còn sượt qua mũi tôi.

Tôi không đuổi theo, dù chân tôi dài.

Tôi xấu hổ, gượng gạo vô cùng nhặt tờ tiền lên, nhục nhằn nghĩ: Phụ nữ trên đời đều thế này cả sao? Mới nghe lời đồn đại đã ngã lòng tin là thật, chuyện vốn chẳng có gì, mà biến nó thành điều này nọ.

Cô Diệp Tử ngùn ngụt giận dữ lao ra khỏi quán ăn, vừa lúc xe cô dâu chú rể đến.

5 phút sau Diệp Tử gọi vào máy: “ Tôi nói cho anh biết Lý Hải Đào, tôi đã thề không cho phép đàn ông lừa gạt tôi thêm nữa! Tháng tư ấy tôi đang ở Thượng Hải, anh, anh còn……”

“Diệp Tử, anh không biết phải giải thích ra sao với em, nhưng anh không làm gì cả, anh chỉ đi xem phim với cô gái đó mà thôi, vì lúc ấy…….lúc ấy……cô ấy nói muốn đi xem.”

“Anh coi tôi là con nhóc 3 tuổi à? Nó muốn là anh đi? Chỉ xem phim thôi? Nó là cái gì của anh? Anh nghe lời nó thế à? Thật………anh về ngay! Anh về lấy đồ cuốn xéo!” Không hổ đã từng là ca sĩ, giây phút này Diệp Tử đang phát huy hết lợi thế chất giọng, tôi phải để điện thoại xa khỏi tai.

Tôi còn tâm trạng đâu ở lại đây nữa? Kể cả ông Ngọc Hoàng trên trời kết hôn, tôi cũng phải về đã.

Tôi chen vào dòng người đến trước mặt Trương Bác, dúi tiền vào tay bạn, hạ giọng: “ Xin lỗi cậu, mình có việc phải đi gấp, sẽ giải thích với cậu sau!......À, tân hôn hạnh phúc! Với bà xã bạc đầu răng long!”

Trương Bác vừa tiếp bạn vừa vỗ vỗ lên vai tôi, gật đầu.

Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt tôi là một va li đã đóng gói.

Ức Đình nhìn tôi dè bỉu, xô cửa bỏ ra ngoài.

Diệp Tử quay người về phía cửa sổ, hỏi: “ Cô ta là ai?”

“ Diệp Tử, em phải nghe anh giải thích trước đã? Tin anh, thật sự anh với cô ta chỉ xem đúng một bộ phim, thật sự không hề làm gì, bọn anh chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

“ Thế thôi? Nói ung dung nhỉ, thời gian đó tôi không ở Bắc Kinh, nếu thật sự bọn anh chỉ là bạn bình thường thôi, vì sao không thể đi uống cà phê, vì sao phải đi rạp phim?”

“ Là cô ta muốn đi xem phim đấy chứ!”

“ Cô ta? Cô ta là ai, cô tao bảo đi là đi? Cô ta bảo lên giường chắc anh cũng không từ chối?”

” Em sao thế Diệp Tử, em……Sao em lại có suy nghĩ……suy nghĩ bẩn thỉu như thế?”

“Tôi suy nghĩ bẩn thỉu? Hừ, vâng bẩn thỉu, tôi không chỉ có suy nghĩ bẩn thỉu, thể xác tôi cũng đang bẩn thỉu đây! Quên rồi à? TÔI LÀ MỘT CON ĐĨ!

” Sao cô cứ như thế? Tôi đã bao giờ nhắc lại về quá khứ của cô chưa?...... Em…chúng ta có thể bình tĩnh phân rõ phải trái được không?”

“ Được, bình tĩnh, bây giờ tôi hỏi anh, cô ta là ai? Là cái con Tiêu Lâm kia phải không?”

Tôi không nói gì.

Không nói gì có nghĩa là thừa nhận, trong sự im lặng của tôi Diệp Tử đấm thẳng tay vào cửa kính.

“Choang”- tiếng vỡ loảng xoảng, cửa kính vụn tan một nửa, một nửa nằm lại trên khung cửa. Khi Diệp Tử rút tay lại, quả đấm tay và nửa cánh tay chảy đầy máu, còn vài mảnh thủy tinh găm lên thịt.

Phản ứng đầu tiên của tôi là đỡ lấy cánh tay em, tay vừa rơi thõng xuống, máu lượn thành từng dòng chảy, lăn theo hướng tay rơi,nhỏ tong tong xuống sàn.

Có giọt máu bắn lên mặt tôi, trong cái khắc ấy trái tim tôi bỗng thắt nghẹt lại, ĐAU! THẬM ĐAU!
[/CLOR]
Em ngang ngạnh đối diện tôi, nước mắt đã ứa ra, những giọt lệ như ngọc, ướt sậm cả khuôn mặt.

Tôi cũng đối diện em, cõi xung quanh chao đảo bập mờ.(bập mờ ko phải mập mờ nhé)

Cuối cùng Diệp Thử ném ra một cái thở dài, chỉ tay vào va li, gằn tiếng: “ Anh đi đi.”

“ EM KHÔNG TIN NGƯỜI QUÁ RỒI! Anh phải nói bao nhiêu lần nữa em mới chịu hiểu anh và Tiêu Lâm không có gì hết, đến tay cô ta anh còn chưa động vào! Tại sao em không thể tin anh? TẠI SAO? TẠI SAO?” Tôi gào lên.

“ Tôi -không -muốn- nghe, tôi chỉ nói một câu thôi, con đàn bà đó tôi đã gặp qua, cô ta……hợp với anh hơn tôi, thật, , thà bây giờ cả hai bỏ cuộc ,còn hơn để sau này anh chọn cô ta làm tôi đau đớn!”

“ SAO EM LẠI CÓ THỂ NÔNG NỔI NHƯ THẾ, DIỆP LINH LUNG! Em là gì mà quyết định cuộc đời của anh, tình yêu của anh? Anh đã chọn được em, chúng mình nên quí trọng điều đó! Được không?”

“ Cái gì mà được không được, quên là chúng ta đã quen nhau thế nào ư? Quên rằng tôi là ca-ve ư? Đã quên Tiểu Ngọc? Quên cái ngày hôm ấy Trương Bác đã làm gì tôi? Quên rồi sao? Lúc ấy anh bảo vệ tôi không? Hay vì tôi là điếm nên anh không có mặt mũi bảo vệ tôi? Lý Hải Đào, anh hãy nói với tôi một lời tự lòng anh, ANH LẤY ĐƯỢC TÔI KHÔNG? Anh cam tâm tình nguyện lấy tôi không?

“Em……em lại thế rồi, lại nói những thứ này, vấn đề chính là ở em, chình em còn khinh bạc mình thì làm sao người khác tôn trọng em được? Em thật là, em……em làm anh xóc óc……” Lời nói tuôn ra vung vãi,chính tôi cũng không biết mình đang nói gì.

“ XONG, tôi mệt rồi, tôi muốn một mình. Tôi không phải một miếng ngọc đẹp, tôi là viên đá bị người ta đập nát vô số lần, tôi không xứng đáng với anh! Anh đi đi……đi đi!” Diệp Tử nuốt cơn khóc khua tay xua đuổi.

Mảnh kính găm lơ lửng còn lại trên khung cửa long ra, rơi đúng chân tôi. Diệp Tử cúi người xuống lượm lên từng mảnh kính vỡ, la lớn: “ Anh điii!”

Người đàn bà này, người đàn bà cố chấp này!

Tôi đi thật, vào cái khắc đóng rầm cửa lại, tôi nghe thấy tiếng “lách cách” của phía bên kia đang vặn khóa, và cũng bên kia cánh cửa ấy tiếng khóc của Diệp Tử ứ ra, tràn lấp lên mọi thức tưởng của tôi.

Một sợi nước vương trên mặt, nếu không phải là máu,đó hẳn là nước mắt.

***

Một ngày, hai ngày, ba ngày……

Vừa vặn đợt nghỉ một tuần lễ Quốc Khánh, tôi nằm bẹp trên giường cho qua ngày.

Chiếc đồng hồ em tặng tôi không hề tháo khỏi tay,nhưng chính em đã rời bỏ tôi, biến thế giới của tôi phải trái trước sau, bốn bề hỗn độn.

Hiện hữu ngay trước mắt, giờ hư không khói bay.

Hư không như làn khói thuốc xanh nhả ra từ cặp môi hồng ướt mềm của Diệp Tử.

Vô số lần nhấc máy rồi lại hạ máy, tôi không biết phải giải thích ra sao với em qua điện thoại, hay là, lắng đọng một thời gian, em mới hiểu cái gì thật sự quí giá.

Mẹ vào phòng thăm tôi nhiều lần, không gặng hỏi gì, ra tới ngoài phòng khách nói nhỏ với bố: “ Con trai lớn rồi, có tâm sự rồi…….”

Một tuần trôi qua, mười hai ngày trôi qua

Chẳng biết ai đã nói “Chuyếnh choáng men say giải ngàn sầu”, tôi ngược lại càng say càng sầu! Câu của Phạm Lão lưu lại cho người đời sau chuẩn xác hơn: “ Rượu nhập tâm trầm khổ, hóa thành lệ sầu tư”

Chưa bao giờ tôi phải xa Diệp Tử lâu đến thế.

Cuối cùng tôi gồng hết can đảm nhấc điện thoại, thây kệ, dù Diệp Tử có xỉ vả tôi, tôi cũng cam lòng.

Ấn được vài nút, chợt nghĩ hay mai cứ đến thẳng đấy chứ sao? Vẫn mua một đóa hồng vàng tươi rói? Tôi sẽ rạp mình xuống đất, ngẩng mặt lên tha thiết nói với em: Anh yêu em, Diệp Linh Lung, hãy lấy anh!

KHÔNG! Lần này phải mua hồng đỏ, mà phải là loại đắt nhất.

Đang mơ được hội ngộ cùng Diệp Tử, điện thoại réo chuông, tôi mơ màng nhìn, số điện thoại lạ nên ngại ngần không muốn nhấc, hôm nay là thứ sáu, chắc không phải điện thoại từ công ty, làm ơn cho tôi được yên ổn nghỉ một ngày!
[/i]
Về Đầu Trang Go down
 
cho em 1 điếu thuốc(29)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» cho em 1 điếu thuốc(1)
» cho em 1 điếu thuốc(33)
» cho em 1 điếu thuốc(18)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THCS Nha Trang - Thái Nguyên :: Truyện :: Truyện dài-
Chuyển đến