Trường THCS Nha Trang - Thái Nguyên
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.



 
Trang ChínhTìm kiếmLatest imagesĐăng kýĐăng NhậpChatbox
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[♥] THIÊN LONG CHUYỂN SINH.COM test game 8h00 tối thứ 6 ngày 19/9/14-Chuyển sinh - ổn định, hỗ trợ tối đa Wed Sep 17, 2014 1:38 am
[♥] KIẾM THẾ LONG THẦN open hồi 10h00 Sáng thứ 7 ngày20/9/2014 – game được tài trợ Mon Sep 15, 2014 11:45 pm
[♥] CỬU LONG HOÀNG GIA open game hồi 10 giờ sang chủ nhật ngày 7/9/2014 Fri Sep 05, 2014 9:07 pm
[♥] ▃▅★ KIẾM THẾ VNG KHAI MỞ Sever Thủy Kiếm: Open: 14h00 ngày 12/9/14 test game:10/9/14 ★▆▄ Thu Sep 04, 2014 5:21 am
[♥] (THIÊN LONG) LONG THIÊN test game: 10h sáng thứ 7- 6/9/14 – Game cầy cuốc tự săn đồ - Server 3.5 Plus - New item Thu Sep 04, 2014 12:16 am
[♥] CỬU LONG HOÀNG GIA test game bản new 9d hồi 2 giờ chiều thứ tư -3/9/2014 Sun Aug 31, 2014 1:07 am
[♥] KIẾM THẾ BÁ ĐẠO open hồi 10h00 sáng chủ nhật ngày 31/8/2014 – game miễn phí Wed Aug 27, 2014 9:56 pm
[♥] THIÊN LONG HÀ NỘI. NET reset data cụm máy chủ 1-open lại hồi 10h sáng thứ 7 ngày 30/8- bản 3 lỗ -New pet boss Tue Aug 26, 2014 12:36 am
[♥] THIÊN LONG HÀ NỘI. NET reset data cụm máy chủ 1-open lại hồi 10h sáng thứ 7 ngày 30/8- bản 3 lỗ -New pet boss Tue Aug 26, 2014 12:28 am
[♥] HIỆP KHÁCH HOÀNG GIA Open game 2 giờ chiều thứ 7 ngày 23/8/2014 – Miễn phí 100% Thu Aug 21, 2014 9:46 pm
[♥] HIỆP KHÁCH HOÀNG GIA Open game 2 giờ chiều thứ 7 ngày 23/8/2014 – Miễn phí 100% Thu Aug 21, 2014 9:34 pm
[♥] KIẾM THẾ ĐỘC TÔN - OPEN 10h sáng thứ 7, ngày 23/08/2014 - Trải nghiệm mới Wed Aug 20, 2014 5:09 am
[♥] KIẾM THẾ ĐỘC TÔN - OPEN 10h sáng thứ 7, ngày 23/08/2014 - Trải nghiệm mới Wed Aug 20, 2014 5:03 am
[♥] THIÊN ĐỘC TÔN (GAME CẦY CUỐC) OPEN hồi 7h30 tối thứ 3 ngày 19/8 - Thời trang mới –thú mới - Miễn phí Mon Aug 18, 2014 9:30 pm
[♥] THIÊN ĐỘC TÔN (GAME CẦY CUỐC) OPEN hồi 7h30 tối thứ 3 ngày 19/8 - Thời trang mới –thú mới - Miễn phí Mon Aug 18, 2014 9:24 pm
Similar topics

 

 cho em 1 điếu thuốc(31)

Go down 
Tác giảThông điệp
lelan_a7
Thành viên tiểu tư sản
Thành viên tiểu tư sản
lelan_a7


Tổng số bài gửi : 652
Age : 27
Đến từ : A7 đẠi zA..[.xÓm kOk chỒng.]
Điểm thưởng : 1539
Điểm danh dự : 11
Registration date : 29/03/2009

cho em 1 điếu thuốc(31) Empty
Bài gửiTiêu đề: cho em 1 điếu thuốc(31)   cho em 1 điếu thuốc(31) Icon_minitimeWed Jun 17, 2009 4:26 am

Một ngày cuối tuần, dù biết rõ Diệp Tử không còn ở đó, tôi vẫn đến trước cửa nhà em, ngồi dưới bậc cầu thang châm điếu, nhớ lại gương mặt rạng ngời cuốn hút ấp phủ trong làn khói thuốc.

Một tiếng mở cửa vang lên, vừa quay đầu, tôi nhìn thấy một người đàn ông từ trong nhà Diệp Tử bước ra. Tôi giật mình gần như bật dậy khỏi bậc cầu thang.

Tôi hỏi: “ Ông là ai?”

Người đàn ông nhìn tôi ngược xuôi một hồi, cũng nhíu mày hỏi: “ Anh là ai?”

“ Sao ông vào được đây?”

“ Ơ hay, cái anh này, đây là nhà tôi, anh hỏi tôi làm sao vào được đây?” Người kia định đi xuống bèn bị tôi chặn ngay lại.

"Gì thế? Định gây sự à?” Ông ta trợn ngược mắt, nhìn tôi khiêu khích.

“ Nhà ông? Sao có thể là nhà ông? Diệp Linh Lung ở đây mà.” Mắt tôi sắp phóng ra lửa vì tức giận.

“À….để tôi nói,” Người kia cười, mặt mày giãn ra, “ Tìm cái cô đấy à? Chuyển đi từ lâu rồi, đã hơn nửa tháng nay, tôi là chủ nhà……”

Tôi đấm mạnh tay vào tường!

Chủ nhà giật thót, nói: “ Người anh em, cậu không sao chứ?”

Tôi hỏi: “ Tôi có thể vào nhà một chút không?”

"Thôi, tôi phải đi bây giờ, mà tôi có biết cậu đâu……Căn hộ này còn phải cho người khác thuê.”

“Anh ơi, anh mở cửa một lúc thôi, nếu không em cậy cửa ra đấy, em là bạn trai cũ của Diệp Linh Lung, cô ấy không nói gì đã bỏ em đi, em muốn nhìn lại căn nhà cũ của chúng em.” Tôi van lơn cầu khẩn.

Chủ nhà ngập ngừng một lát, “ Được rồi, cậu đứng đây, không được bước chân vào! Giữa thanh thiên bạch nhật……” nói rồi mở cửa ra.

Đồ gia dụng, đồ điện vẫn ở đó, tôi còn cảm thấy thoang thoảng hơi thở thơm ngát của Diệp Tử, nhìn thấy em duyên dáng uyển chuyển lắc eo đi qua đi lại.



Chẳng hiểu bằng cách nào tôi đã lê được về nhà, chỉ biết khi tấm thân đổ ập xuống giường, khổ đau nghẹn đắng trong cổ họng, nếu bạn thấy một người đàn ông khóc thầm trong đêm, phần lớn có nghĩa là anh ta đã mất đi điều quí giá nhất, như tôi, mất đi tình yêu.

“ Hải Đào ơi, em vì anh,muốn tốt cho anh, muốn tốt cho chính mình, giữa chúng mình sẽ chẳng bao giờ có kết quả, hà tất phải hành hạ cả hai thế này? Rồi cùng đau khổ”

“ Thối thây như em làm sao xứng với anh?!”

“Tôi không phải một miếng ngọc đẹp, tôi là viên đá bị người ta đập nát vô số lần, tôi không xứng đáng với anh!”

Đó là tất cả những lời Diệp Tử đã ném vào tôi, từng phút từng giây như những hòn đá nặng nghìn cân đè trĩu lên tim tôi.

ĐÊM ẤY, DIỆP TỬ, TIỂU NGỌC, TIÊU LÂM, ba người đàn bà gào thét trong giấc mơ của tôi, đầu tôi đau ngập dại.

Những ngày sau đó tôi im lìm hẳn, tôi cắm phập mình vào tải công việc, dồn hết tâm sức, giám đốc Vương khen ngợi tinh thần làm việc và hiệu quả công việc của tôi, ông luôn biểu dương tôi trước mỗi cuộc họp, nói thanh niên phải như cậu Lý Hải Đào mới được.


Thị trường rất lớn ,phân phối hai đầu thành phố Bắc Kinh, vì thế công ty cấp cho tôi một chiếc BMW.

Tiêu Lâm luôn luôn cố tình xuất hiện trước mặt tôi, làm tôi lại nhớ đến hai tờ vé in mực xanh. Cô ngồi chống tay lên bàn làm việc, cười rạng rỡ với tôi, tôi không còn hơi sức đáp lại, ngoài đi làm,chút sức lực cuối cùng tôi dốc vào việc mong ngóng trước cổng khu biệt thự Lan Uyển.

Tôi hỏi trực tiếp quản lý khu nhà, họ cũng chỉ nhún vai nói “Anh ạ, xin lỗi anh, chủ nhà không có nghĩa vụ phải báo với chúng tôi hành tung của họ, chúng tôi không có cách nào biết được.”

Hay Tiểu Vân đi cùng Diệp Tử đến Singapore? Tôi nghĩ mãi vẫn không lí giải nổi.

Một ngày chủ nhật, tôi thức dậy vào giữa trưa, ăn qua loa chút đồ, vừa chuẩn bị ra cửa, Tiêu Lâm gọi điện tới: “ Hải Đào, em đây, tối nay anh có thời gian không? Cùng đi ăn cơm anh nhé, em có việc cần nhờ.”

“Việc gì vậy Tiêu Lâm, em nói luôn qua điện thoại đi.”

"Nói qua điện thoại không tiện, có việc muốn nhờ anh thật mà, tối nay anh có thể ghé qua nhà em được không?

Có……thật quan trọng không?”

“Quan trọng, lần trước anh tiễn em về tận dưới chân lầu? Anh còn nhớ không? Cửa 3 phòng 201, em chờ anh.” Không đợi tôi trả lời, Tiêu Lâm đã ngắt máy.

Lúc ra cửa, mẹ đứng sau lưng hỏi: “ Con ơi, tối ăn cơm ở nhà nhé, hôm nay là sinh nhật con, tối nay chị con cũng đến đấy.”

Sinh nhật? Ôi, ngày 28 tháng 11? Tôi thật sự đã quên. Chẳng lẽ tôi đã 27 tuổi? Chẳng lẽ Diệp Tử đã bỏ đi được 39 ngày?

Nhớ đến cái tên ấy, lòng tôi thít nghẹt, gần như đang bị ai đó dẫm nghiến lên người, đau dồn đau dồn lại. Đau tới mức phải nghiến chặt răng mớ gượng dậy được.

“Thôi mẹ ạ, con có hẹn rồi, tối nay không về ăn cơm, bảo chị khỏi cần mua bánh, có ai ăn đâu lại bỏ phí.” Tôi xuống lầu đi luôn.

Nhà Tiểu Vân vẫn không có ai, đến đây đã trở thành một trình tự không thể khác trong ngày sinh nhật của tôi, nhưng trình tự này chẳng khởi động được gì.

Buổi chiều tôi lái xe đi tìm Cảnh Trực.

Cảnh Trực đang ở ngoại thành một khu nghỉ ngơi chơi bài, tôi đứng đợi anh ở đằng sau, đợi có người đi vệ sinh mới kéo anh ra một bên.

Nghe xong lời tôi Cảnh Trực lắc đầu quầy quậy, nói: “ Không thấy Tuyết Nhi nói gì, từ lúc cô ấy đi Mỹ, thường chủ động gọi về cho gia đình hay bạn bè, Diệp Tử chắc không có số của cô ấy đâu, trước lúc đi không thể liên hệ với cô ấy. Cậu cũng gọi cho Diệp Tử, liên tục tắt máy phải không? Chắc họ mất liên lạc rồi. Thế này vậy, tối nay mình gọi cho Tuyết Nhi, bây giờ bên ấy là nửa đêm rồi. Nếu cô ấy có tin tức của Diệp Tử, tôi gọi cho cậu đầu tiên.

”Em trai à, đừng sốt ruột, đàn bà ấy mà, điên một trận lại quay về thôi……”

Nhưng giận dữ đã 1 tháng 9 ngày, chẳng nhẽ tất thảy đã tiêu tan?

Tôi phóng gấp từ ngoại ô về đã 8 giờ tối, cái bụng sôi ọc ọc vì đói, đến trước cửa phòng 201, vừa định đưa tay lên gõ, cửa đã mở ra.

Tiêu Lâm trang điểm nhẹ nhàng, mang nụ cười êm dịu chào đón: “ Đợi anh lâu lắm rồi, sao giờ mới đến?

Tôi mệt mỏi đáp: “Có chút việc, xin lỗi anh đến trễ.”

Một bàn đầy thức ăn đặt giữa phòng khách, còn có một chai vang đỏ, nền nhạc là bài hát tiếng Anh nhẹ nhàng, chẳng biết do ai hát, giọng ca sĩ đặc biệt và du dương, làm chuếnh choáng lòng người.

Nếu có thêm hai hầu bàn, đồ ăn Trung Quốc sẽ thành đồ Âu, có cảm giác như đang ở một nhà hàng sang trọng.

“CHÚC MỪNG SINH NHẬT!” Cô nói.

“ Sao em biết” Đã lâu lắm rồi không ai khiến tôi cảm động.

” Bảng danh sách nhân viên công ty có hết mà, anh đi rửa tay rồi vào ngồi nhé, em không biết nấu cơm, nên gọi đồ ăn ở dưới nhà lên, nhưng món cà bung này là em xào đấy, sa lát trộn nữa, anh đừng cười em nhé Hải Đào……” Tiêu Lâm kéo ghế ra mời tôi.

Tôi rửa tay xong ra bàn ngồi, gắp liền hai miếng, hỏi: “ Tìm anh là vì……”

“ Cũng không thuần túy là thế, em cảm thấy gần đây anh có tâm sự, muốn tìm anh nói chuyện, anh xem bây giờ ngày ngày anh đi sớm về khuya, nghe nói bạn gái anh ra nước ngoài rồi, vẫn chưa về sao?”

“ Cô ấy đi nghỉ rồi, anh chắng có chuyện gì đâu……” Tôi thờ ơ không đối phó, nhìn thấy chai vang đỏ trên bàn, bỗng tự hỏi không biết nó có 4 độ không?

Vừa nghĩ tới đó lại thấy không ngon miệng, tôi với tay lấy chai rượu, chẳng nói với Tiêu Lâm một lời, tự rót ra một chén.

Tôi dám khẳng định nó không phải 4 độ.

Bài hát lặp đi lặp lại.

“ Nếu em thật sự đi Mỹ, Hải Đào, anh……sẽ nhớ về em chứ?” Tiêu Lâm đột ngột chủ động gợi lại vấn đề cô từng né tránh.

”Bao giờ?”

“ Em …….chỉ giả dụ thế.”

"À ừ, bạn bè mà, sẽ vẫn nhớ.” Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, tùy tiện trả lời cho qua chuyện.

“Vậy thì, em muốn biết, nếu em không đi, có bao giờ anh sẽ để ảnh của em trong ví?” Tiêu Lâm đặt chén rượu trên tay xuống, rượu làm má cô ửng hồng, đàn bà uống rượu vào thường trở nên đẹp hơn?

Tôi lại nhớ về Diệp Tử xinh đẹp trong cái lần sinh nhật uống rượu say, lại nhớ về đêm ấy với đôi mắt say đắm mơ màng Diệp Tử hỏi tôi: Tại sao?

Giờ đây, người cần hỏi câu “ tại sao” ấy phải là tôi, tại sao em không có lấy một chút tin tức.

Thấy tôi đờ đẫn, Tiêu Lâm động nhẹ vào tay tôi, tôi nhìn cô, không nói gì. Cô là một người con gái thông minh, hành động ám chỉ, mà không chút bộc lộ.

“ Bỏ qua đi, một câu hỏi ngốc nghếch, không trả lời cũng được! Mai còn phải đi làm, thôi không đợi đến 12 giờ nữa, chúng mình thổi nến đã!”

Tiêu Lâm đặt bánh lên bàn, thắp nếp, để lại một ngọn đèn con con, “ Anh ước một điều đã Hải Đào!” Ánh nến bập bùng hiện tỏ khuôn mặt thoáng sắc hoa hồng của Tiêu Lâm, phảng phất nét siêu linh.

Tôi còn muốn ước gì ngoài việc Diệp Tử quay lại bên tôi?

Tôi vừa thổi tắt nến Tiêu Lâm rất nhanh hôn lên má tôi, “ Sinh nhật vui vẻ!”

Tiêu Lâm quá bạo dạn làm tôi có đôi phần bất ngờ, mùi nước hoa thanh tao trên cơ thể cô quấn quanh tôi, bất giác tôi cảm thấy mọi thứ thật dễ chịu.

Ngay bây giờ nếu tôi làm gì, hẳn Tiêu Lâm sẽ ưng nhận.
Về Đầu Trang Go down
 
cho em 1 điếu thuốc(31)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» cho em 1 điếu thuốc(13)
» cho em 1 điếu thuốc(16)
» cho em 1 điếu thuốc(30)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trường THCS Nha Trang - Thái Nguyên :: Truyện :: Truyện dài-
Chuyển đến